Con chim ở đậu cành tre Con cá ở trọ trong khe nước nguồn Tôi nay ở trọ trần gian Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời Xưa kia ở đậu miền xa Cơn gió ở trọ bao la...
“Đồi gió hú” là một kiệt tác về tình yêu, để lại cho độc giả ấn tượng sâu đậm về sự trả thù, nỗi ám ảnh, niềm đam mê và sự cô đơn. Tác phẩm kể về mối tì...
Tháng mười hai ánh bình minh đủng đỉnh. Sương giăng mùng xe nhích tựa như sên. Gió ve vuốt khắp xóm dưới làng trên. Luồn nhè nhẹ êm êm mà lạnh cóng. Mùa thu mãn tạ từ hơi ấm nón...
Men theo nỗi nhớ chơi vơi Tôi về chạm nắng tháng mười hai nghiêng Sông quê lặng lẽ con thuyền Gác chèo nằm đợi tháng giêng quay về Lối mòn phía dưới chân đê Làng tôi đứng giữa ...
Một vài lần cảm xúc tự lạc dòng Tự nhớ mong, tự đau lòng mệt thật Tại sao đã bao lần ta cố cất Giữ thật sâu rồi mà vẫn thấy rất đau Cuộc đời rộng dài, chỉ chớp mắt...
Rồi chúng mình sẽ quên được nhau thôi Cô ấy là người sẽ bên anh sớm tối Còn một chàng trai mỗi sớm mai em gọi Sẽ ở bên em đến hết cuộc đời này. Rồi chúng mình sẽ quên...
Hình như đã gặp nhau từ kiếp trước Nên nặng lòng anh mãi nhớ về em Tháng mười hai gió đông lạnh bên thềm Thương xác lá thêm một lần đi – ở Hoa tuyết trắng một bài thơ dang...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...