Có những người cứ ngỡ của riêng ta Mà ngờ đâu bỗng một ngày cách biệt Lúc bắt đầu đâu phải ai cũng biết Rằng mai này sẽ có cảnh chia ly Có những người cứ tưởng chẳng có ...
Em đợi chờ những tin nhắn của anh Đợi mòn mỏi ngày này qua ngày khác Nhưng tin nhắn có vẻ như đi lạc Hay đã rụng rơi đâu đó ở dọc đường ? Em đợi chờ tin nhắn của...
Sau tất cả tưởng chừng như vô nghĩa Em lại trở về đúng bản ngã trái tim em . Yêu nhiệt cuồng và đắm say hơn bao giờ hết Chẳng cần biết thực lòng người có vì em . Có...
Trong tất cả các các thời điểm của đất kinh kỳ xưa thì buổi sáng sớm ở Hà Nội có lẽ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Sáng ngày thì quá ồn ã với dòng người chen lấn, xe....
Đúng là luôn có những ngày cuộc sống đối xử với bạn một cách tệ bạc như thế. Mọi thứ cùng một lúc như đảo lộn, như muốn chống lại bạn. Chẳng có thứ gì suôn sẻ, khi mà...
Nửa cuộc đời chúng mình lại gặp nhau Vẫn ánh mắt đằm sâu và thăm thẳm Vẫn nụ cười ngày xưa từng say đắm Vẫn dịu dàng sâu lắng nét suy tư. Nửa cuộc đời… sao vẫn thấ...
Tình thơ gửi tháng mười hai Dặm dài Đông sang có mỏi Thu đi thương mùa thầm gọi Đem gói hương nồng vào hoa Tình thơ viết gửi đảo xa Sóng òa vỡ trong niềm nhớ Suốt đời biển man...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...