Của mình – buông cũng chẳng đi… Của người – ta có buộc thì cũng xa! Nếu tâm chẳng để nơi ta Đẫm dòng sầu lệ cũng là thừa, dư! Trọng ta – người trút tâm tư Còn ng...
Con biết không, Có những điều mẹ muốn nói tự đáy lòng Bởi vì con cũng đang dần khôn lớn Dù chưa nhận ra cuộc sống này luôn luôn bận rộn Với cơm áo gạo tiền con chưa nghĩ thiệ...
Cô gái à! Em cười có được không? Đừng buồn bã để lòng thêm u uất Ở ngoài kia giữa dòng đời tất bật Có rất nhiều thử thách cần vượt qua Cô gái à! Đừng muộn phiền xót xa....
Anh với em dù chưa hề gặp mặt Sao trong lòng se sắt nhớ nhung nhau Giữa hạ rồi nắng cháy cả buồng cau Trầu héo lá bạc một mầu vương vấn. Anh với em giữa cuộc đời lận đận...
Thời gian đã phai phôi người còn nhớ Ta ngồi đây đếm lá rụng bên thềm Gió trở dạ bao lâu trời vần vũ Tiếng ru hời nhịp võng mẹ ngồi đưa. Mùa mưa ấy người lạc đường qua n...
Em không nói – không bao giờ em nói Nên người à cũng cứ thế lặng im Dẫu có thương – có khao khát kiếm tìm Em cất giấu chút tình riêng thật kỹ Em nhủ lòng – phải nghe...
Em sợ mình hoá đá vẫn không quên Cái giọng nói ngọt mềm êm ấm ấy Đã bao đêm em giật mình tỉnh dậy Ngỡ anh vừa… nhấc máy… gọi cho em. Em sợ mình lạc lõng giữa đêm đe...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...