Thức dậy đi em, em đã ngủ vùi quá lâu trong đau khổ! Thức dậy đi em, em nhìn xem nắng đã lên rồi! Ở ngoài kia còn cả bầu trời sao em lại co mình trong khoảng không chật...
Chia tay nhau rồi, anh còn nhớ em không? Cái lạnh đầu đông làm em không nguôi nhớ Mỗi đợt gió về phả trong từng hơi thở Em khẽ rùng mình nhớ lắm ngày tháng xưa! Mùa đông năm ấy...
Yêu quá nhiều có mắc tội không anh? Tội quên mất bản thân, tội bắt mình phải nhớ Tội ngốc nghếch dại khờ, tội bắt tim lo sợ Tội thương nhớ một người – lỡ dỡ cả xuâ...
Rồi chúng mình sẽ quên được nhau thôi Có gì đâu mà phải buồn anh nhỉ Khi tình yêu đã trở nên cũ kỹ Người muốn đi, cũng là chuyện lẽ thường Rồi chúng mình sẽ chẳng còn vấn ...
Tạm biệt nhé tháng mười thôi ở lại Nhờ heo may giữ lại chút thu tàn Chùm hoa sữa cũng thôi bớt nồng nàn Trong ngõ vắng buông mình rơi lặng lẽ Tạm biệt nhé vạt nắng chiều rớt n...
Là những lúc ngậm nỗi buồn không tên Khi trên môi nở nụ cười chua chát Là những lúc ôm trong mình mất mát Khi cõi lòng bỏng rát những vết thương Là những khi lạc lõng giữa phố ph...
Đã lâu rồi em chẳng làm thơ Về ngày mưa hay những ngày nắng gắt Đã lâu rồi em không còn cảm giác Của một cuộc tình Cứ ngỡ đậm sâu… Phải chăng cuộc tình nào cũng giai đoạn n...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...