Từ bây giờ..em không khóc nữa đâu Sẽ yêu đời..cười vô tư hết nấc Những khuya tàn sẽ chẳng còn thức giấc Bởi thanh xuân ngắn lắm..sắp qua rồi.. Từ bây giờ..em trân trọng ngà...
Gió se sắt lay vờn giàn hoa Giấy Đông lạnh lùng run rẩy lá vàng khô Lão thời gian dường như cũng hồ đồ Đem ngày tháng điểm tô vào nỗi nhớ. Dấu yêu hỡi sao em còn trăn trở...
Lỡ tay đánh mất nửa đời trước Còn nửa đời sau cho hết em Hai nửa đời ta chung thành một Tính ra còn được cả trăm năm. Anh bước lạc xứ người xa lạ Biết đâu là nhà giữa...
Hà Nội mùa thu thơm hương cốm Tiếng rao buồn man mác heo may Em không đợi tôi về nơi ấy Để xa xăm nỗi nhớ vơi đầy… Hà Nội mùa thu rất nhiều phố Lá rơi vàng cho thi...
Khoảng cách hữu hình không đáng sợ đâu anh Đáng sợ là khi ở cạnh nhau vẫn nghe lòng lạnh giá Là khi rất quen bỗng hóa thành xa lạ Là lúc đôi tim chẳng còn hòa một nhịp lời...
Có những ngày trong tĩnh lặng mênh mông Ta chợt thấy lòng mình như gợn sóng Những chuyện tưởng chừng chìm vào quên lãng Lại lao xao nhói nhắc lúc đông về Có những ngày trong cái lạn...
Dấu yêu hỡi đông đã về rồi đấy Nắng cong chiều run rẩy gió sắt se Sóng xô bờ ghềnh đá lặng lắng nghe Chân trời vắng mây che xào xạc nhớ. Ở nơi ấy người có còn trăn trở.....
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...