Nắng nghiêng qua cánh cổng làng Con về thăm mẹ đã sang chiều hè Dập dìu lối nhỏ hàng tre Đây vườn nhà cũ khóm chè xanh xanh Chim reo ca hót trên cành Bóng con chuồn ớt long lanh...
Tháng Năm lặng lẽ sang thềm Ve kêu khan giấc êm đềm ngày xưa Hàng cây vẫn đợi cơn mưa Như anh đợi bóng em vừa đi qua! Ghế xưa phủ lớp rêu nhòa Ngồi nghe ký ức vỡ òa...
Ta vẫn biết ! nhân sinh là bụi đất Sẽ trở về với bụi đất rêu phong Ai sinh ta , ta thầm cám ơn lòng Cho ta một … sự sống trên trần thế Ta vẫn biết ! làm...
Ta nợ mình từ độ tuổi thanh xuân Đến nay vẫn chưa một lần nào trả Lo tất bật giữa dòng đời hối hả Vết thời gian trên mặt đã in hằn Có bao giờ ta tự hỏi bản thân...
Cây bằng lăng trổ bông Tím trong chiều gió thổi Bỗng nhiên tim bối rối Biết mùa hè lại sang Ngoài kia hoa điệp vàng Từng cánh rơi xao xuyến Gợi nhắc về câu chuyện Thuở ấy, mùa chi...
Có lẽ giờ này anh đã ngủ say Bỏ mặc hết những ưu tư từng khiến mình thao thức Bỏ hết cả tin yêu của một thời rất thực Để tim mình tìm về chốn bình yên Trải qua cuộc...
Tháng năm về rồi em có buồn không? Có còn giấu ưu phiền trong đôi mắt Có lang thang tìm về quá khứ để gom nhặt Những ký ức một thời giờ chắc đã tàn phai Tháng năm về rồi...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...