Vũ Bằng tên đầy đủ là Vũ Đăng Bằng, sinh ngày 3.6.1913 tại Hà Nội, là hậu duệ của một gia hệ nổi tiếng khoa bảng, quê gốc ở Ngọc Cục, huyện Lương Ngọc (nay là huyện Bình Gi...
Người ta nói chẳng việc gì phải tìm kiếm tình yêu! Càng ngóng trông nhiều, tình yêu càng lẩn trốn, Càng vội vã cho đi thì càng dễ lẫn lộn Giữa những thứ hao hao mà chẳng phải bao...
Ngày cuối rồi em xin lại được không anh Tất cả yêu thương ngày đầu… anh cho em xin lại Những ngày anh đong đưa, những ngày em ngây dại Để đến hôm nay em lượm lặt từng giờ. Em....
Hãy giấu tất cả buồn đau vào trong mắt Chôn thật sâu vào tận đáy trái tim Đừng cố nhìn chi để mong hiểu hết mọi nỗi niềm Khi người này cố giữ riêng mình, để người kia bìn...
Bầu trời chuyển màu xám bạc, gió cứ thế rít lên từng hồi, lay cành tre kẽo cà kẽo kẹt. Đông đến khiến người ta trở nên lười biếng, chỉ muốn rúc sâu vào chăn ấm, ngủ một ...
Trong số những người yêu Hà Nội, Thạch Lam là người yêu hơn cả. Đọc “Hà Nội băm sáu phố phường” của ông, độc giả bắt gặp một tâm hồn đồng điệu với Thăng Long cổ kí...
Là tác giả của trên 200 truyện ngắn và gần 30 truyện dài, truyện vừa với nghệ thuật đặc sắc và độc đáo, Nguyễn Công Hoan là một trong những ngọn cờ đầu của văn học hiện t...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...