Chỉ bởi tại mùa đông Em chạnh lòng nỗi nhớ Vu vơ buồn than thở Một thời kẻ đợi mong Chỉ bởi tại mùa đông Đơn côi mình em bước Nhìn người ta xuôi ngược Hờn dỗi kẻ phai lò...
Có một mùa đông không lạnh Rét luồn nhớ gót phong sương Hàng cây ven đường hiu quạnh Vọng ru một kẻ đêm trường Có một mùa đông không vội Ngược mùa gió thổi mơn man Nụ cười ...
Dẫu xa nhau vẫn còn đó nỗi đau. Nơi trái tim là trăm nghìn vết cứa. Giấu làm sao đêm đêm dòng lệ ứa. Chẳng chung đường đâu phải hết yêu thương. Quên làm sao những ngần ấy nhớ...
Em là người anh chẳng thể nào quên Nhưng cũng không thể gọi tên khi nhớ Vì bên anh còn có con có vợ Anh yêu hơn cả hơi thở của mình Em vẫn như xưa lộng lẫy tươi xinh...
…Bàn tay anh đâu nhỉ Em mượn tí được không ? Tự dưng thấy bâng khuâng Muốn nắm tay một chút. Đừng có mà thắc mắc Cũng đừng hỏi tại sao Biết trả lời thế nào Chỉ là̷...
Ngày anh về cưới vợ Cải bên sông trổ ngồng Chuyện chúng mình dang dở Hoa vàng buồn mênh mông… Nhà bên vui rộn rã Em như đốm lửa hồng Anh cưới cô gái lạ Đưa em vào cơn giông...
Nếu chỉ có một đôi cánh mỏng Liệu có bay khỏi trái đất được không? Nếu chúng ta chỉ có nỗi nhớ mong Thì liệu có suốt đời yêu mãi? Em chỉ sợ một ngày khi ngoảnh lại Những ...
Muốn trở về làm đứa trẻ con Được mẹ rầy la, xong nép mái hiên lòng của mẹ Con mệt rồi, giữa dòng đời nhiều ngã rẽ Sao rẽ hướng nào cũng chỉ thấy bão giông...
Ai cũng phải một lần tự mình bước qua những đau thương như cái cách chính mình đã tự tìm được một nơi mà cứ ngỡ rằng tháng năm dài hạnh phúc bình yên lắm như...
Tháng Ba về mùa hoa gạo nở Đỏ một trời, thương nhớ miền quê Hoa xoan tím, tím cả triền đê Thời con gái, em về lối nhỏ Đi qua ngõ, hương thầm trong gió Gói niềm r...
Tháng Ba của em là tấm gương soi Ánh mắt mình lóng lánh Tháng Ba bất ngờ trở lạnh Em Nàng Bân trong ký ức của anh. Trời bất chợt xám, bất chợt trong xanh Em bất thần...
Tôi thương em từ dạo Em mới tròn đôi mươi Cũng vào mùa Hoa Gạo Đã bắt đầu rơi rơi… Nhặt cánh hoa đỏ thắm Nâng niu trong bàn tay Cả không gian nín lặng Riêng em ...
Đã lâu rồi tôi chưa ngắm hoàng hôn Thưở nhỏ chạy theo ông mặt trời mà cứ lo lặn mắt Mỗi lúc chiều buông khói lên cay nhòe mắt Ngồi trước hiên nhà, không biết m...