SAU MỘT CƠN MÊ

Có những ngày nhận ra cát biển đã vàng
Trái tim có đa mang cũng biết mình khờ dại
Đành buông tay trả tình yêu ở lại
Nơi một thời mình đã đi qua

Có những ngày cay đắng xót xa
À hoá ra… tình chỉ là hư ảo
Những trách hờn nhấn chìm trong mắt bão
Chắc gì … từ một trái tim yêu.

Có những ngày ta cảm thấy phiêu diêu
Muốn trả hết những mặn mòi về biển
Để quên cả khoảng trời đưa tiễn
Dáng ai nghiêng sau khoảng trời chiều

Có những ngày đã tự vấn thật nhiều
Rồi mỉm cười nhủ lòng mình thôi nghĩ
Tình yêu có khi chỉ là cơn mộng mị
Ta giật mình tỉnh dậy giữa niềm đau.

( Nghinh Nguyễn)

Bình luận Facebook