NGƯỜI ĐÀN BÀ TUỔI BỐN MƯƠI

Người đàn bà bước qua tuổi bốn mươi
Họ chẳng khác chi ngọc ở nơi sỏi đá
Yếu đuối… mong manh… tưởng chừng hơi nhẹ dạ
Sóng gió vụt qua đời cũng gục ngã chơi vơi.

Người đàn bà bước qua tuổi bốn mươi
Họ luôn giữ nụ cười trên môi thắm
Giấu nỗi ưu tư và nỗi buồn sâu thẳm
Khoé mắt giọt lệ nhoà… vẫn đậm nét kiêu sa.

Người đàn bà bốn mươi… nhìn mọi chuyện đã qua
Họ vẫn giữ vẹn nguyên chẳng cho là… được mất
Trái tim họ… viên kim cương đẹp nhất
Dẫu thật nhỏ nhoi… mà sâu sắc vô cùng.

Đàn bà bốn mươi… pha lê quý vô cùng
Ngỡ va mạnh tưởng chừng như vụn vỡ
Nhưng thật ra… chỉ mong mang lớp vỏ
Xước một chút thôi mà… đâu có dễ vỡ đâu.

Đàn bà tuổi bốn mươi… tóc đã nhạt phai mầu
Họ cứng cỏi sau dòng đời giông tố
Nhưng thực ra họ rất cần che chở
Chớ để họ lạnh lùng… khi đau khổ thành quen.

Đàn bà tuổi bốn mươi… yêu say đắm cuồng điên
Nhưng họ tự làm quen với hai từ: “duyên phận”
Khi bước chân theo ai… họ sẽ không hối hận
Họ nguyện dốc lòng mình cho người họ nhận lời thương.

Đàn bà tuổi bốn mươi… bề ngoài rất ẩm ương
Đừng nghĩ họ tơ vương thì tâm thường bấn loạn
Nhưng không phải đâu… lòng họ luôn điềm đạm
Dù có phút xao lòng
… cũng chẳng để trái ngang.

Người đàn bà bốn mươi
… lòng họ rất bình an
Tâm hồn họ tựa đoá sen
Thơm giữa đầm mùa hạ
Người ngoài nhìn vào hay
…. luận suy đa đoan quá
Chớ đem lòng quân tử
…. so cùng dạ tiểu nhân.

Hoàng Khánh Linh

Bình luận Facebook