Tháng 4 về, mùa thu non Hà Thành
Tháng 4 sang, anh muốn cùng em đi đến những cánh đồng xanh thẳm một màu nắng, đi qua những bãi bồi ven sông hồng để viết nên câu chuyện tình của nắng và gió. Anh mu...
Em chợt thấy mình bình tâm hơn
Sau tất cả những chát chua nếm trải
Nỗi đau nào rồi cũng phải dừng lại
Phải tự thương mình, tự gượng đỡ đứng lên
Mặc cả làm gì với hai chữ nhớ- quên
Cứ nghĩ đến khi cần và lờ đi đúng lúc
Hãy cứ sống như một người du mục
Đến nơi đâu miễn cảm thấy an lòng
Em sẽ vẫn sống trong sự hoài mong
Nhưng là mong mỏi bình yên và tự tại
Chứ chẳng đợi một người trong khờ dại
Mà đem thanh xuân mình buộc những trái ngang
Đã qua cả rồi khoảng lặng mênh mang
Em đem nắng mai phủ đầy ngõ tối
Cứ chầm chậm sống thôi vì cớ chi phải vội
Em sống cho riêng mình, chứ chẳng phải cho ai!
Nguyễn Phương Trâm