Tháng 4 về, mùa thu non Hà Thành
Tháng 4 sang, anh muốn cùng em đi đến những cánh đồng xanh thẳm một màu nắng, đi qua những bãi bồi ven sông hồng để viết nên câu chuyện tình của nắng và gió. Anh mu...
Ta vẫn nhớ một mùa thu khờ dại
đã làm chiếc lá vàng bên khung cửa xanh lơ
nhìn em ngồi rũ buồn trong nếp áo hoa mơ
em bảo ta về đi đừng đợi chờ em nữa
Ta nhớ mùa hè nước dâng ngang thềm cửa
mẹ bới tóc u hoài ngồi nhóm lửa nấu canh
nước nhỏ từ mái nhà vô thau nước lanh tanh
mẹ không nói gì giữa mong manh ánh sáng
Ta nhớ những chiều mùa đông nhàm chán
ba nhìn ra con đường màu xám mông mênh
rồi thở dài cho làn khói bay lên
và tàn thuốc bay bồng bềnh trong gió
Ta nhớ mình, của mùa xuân nào đó
lỡ ngủ quên trên trang sách mệt nhoài
rồi hạnh phúc đi qua, mình không biết
nên chẳng còn tin một nhánh lá thuộc bài.
Người bán hoa cúc dại