BÌNH YÊN LÀ VỀ NHÀ…

Bình yên là về nhà ngủ một giấc thật sâu
Hình như đã lâu rồi con chưa ôm mẹ
Mấy chục tuổi đầu đâu còn bé nữa
Mà thèm được rúc vào lòng người như cái thuở lên ba

Bình yên là về nhà chăm lại giàn mướp của cha
Chờ ngày ra hoa vàng góc hiên nhà mẹ
Thả hồn nhìn mây trời trôi rất khẽ
Tưởng mình vừa mới lớn hôm qua

Khói bụi thị thành…quê của người ta
Sao sánh bằng quê nhà có dáng hình của mẹ
Năm tháng vô tình đã lấy đi tuổi trẻ
Thanh xuân, mẹ đổi bằng tiếng con cười

Về nhà thôi…
Về để thấy bầu trời vẫn xanh cao vời vợi
Bầu trời của người ta là xa hoa, bạc tiền danh lợi
Bầu trời của con là ánh mắt mẹ cười

Bình yên là về nhà …
Vậy thôi!

Lê Trà My

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *